Sau vụ PWC bị phạt 25
triệu vì hành vi đã biên tập báo cáo theo yêu cầu của BTM (Bank of
Tokyo-Mitsubishi) nhằm che giấu các giao dịch rửa tiền. Theo như thắc mắc của một
số bạn hỏi Dũng, Dũng sẽ thuật lại hành vi rửa tiền như sau.
RỬA TIỀN (Tiếng Anh: Money Laundering) là hành
vi của cá nhân hay tổ chức tìm cách tạo ra vẻ bên ngoài hợp pháp cho các khoản
tiền hoặc tài sản khác có được từ hành vi phạm tội
(Vốn là hoạt động ưa thích của bọn tội phạm đặc biệt là những kẻ tham nhũng và
những trùm mafia).
B1: Bước thứ nhất trong quy trình rửa tiền là XẾP ĐẶT
TIỀN BẨN (Placement): Đưa tiền bẩn (Tiền mặt) vào lưu thông trong hệ thống tài
chính (hay còn gọi là “gửi tiền” vào ngân hàng). Đây là thao tác đầu tiên trong
chu trình rửa tiền, nhằm che dấu nguồn gốc xuất xứ để bước đầu “hoà nhập” vào hệ
thống tài chính ngân hàng. Đây là giai đoạn khó khăn nhất và dễ bị “tóm” nhất,
đặc biệt đối với những khoản tiền lớn cỡ triệu đô la. Bước này nếu thực hiện
trót lọt thì khả năng rửa tiền của bọn tội phạm thành công là rất lớn.
Tại Mỹ, chỉ cần giao dịch hơn 10.000 USD là ngân
hàng phải báo cáo với chính quyền. Do đó, lượng tiền bẩn lớn thường được chia
nhỏ ra dưới mức 10.000 USD thông qua nhiều tài khoản để tránh bị nghi ngờ.
B2: Bước thứ hai trong chu trình rửa tiền là PHÂN LỚP
TIỀN BẨN (Layering): Quá trình tích tụ và quay vòng các khoản tiền (hay còn gọi
là “sắp xếp”, “trộn lẫn” hay “chuyển đổi”). Mục đích của việc này là nhằm xoá bỏ
hoàn toàn nguồn gốc “bẩn” của đồng tiền. Ở giai đoạn này, bọn tội phạm thường sử
dụng các biện pháp nghiệp vụ tài chính, kế toán nhằm làm cho đồng tiền chuyển dịch
khắp nơi, quay vòng nhiều lần nhằm xoá bỏ dấu vết phạm tội, cắt đứt một cách giả
tạo mối liên hệ giữa tài sản và các hành vi phạm tội gốc.
Ví dụ: Chuyển giao giữa các ngân hàng, giữa các tài
khoản khác nhau mang các tên khác nhau ở các quốc gia khác nhau, liên tục gửi
và rút để thay đổi số tiền trong các tài khoản, thay đổi chủng loại tiền tệ, và
mua sắm những thứ có giá trị cao như tàu thuyền, nhà cửa, xe hơi, kim cương,
tranh tượng… để biến hóa hình thức tiền. B1 khó khăn nhất và B2 là bước phức tạp
nhất trong bất kỳ âm mưu rửa tiền nào, với mục tiêu làm sao cho tiền bẩn càng
khó theo dõi càng tốt.
B3: Khâu cuối cùng của công đoạn rửa tiền là HỢP NHẤT
TIỀN BẨN (Integration): Ở giai đoạn này, những “đồng tiền bẩn” sau hàng loạt những
thao tác nghiệp vụ đã có những vỏ bọc hợp pháp được đưa vào hoạt động sản xuất
kinh doanh như vốn đầu tư cho các doanh nghiệp, các khoản vay cá nhân, cổ phiếu,
bất động sản,… Sau giai đoạn này, đồng tiền bẩn trở nên “sạch sẽ”, có khoảng
cách khá xa với tội phạm gốc và là một thách đố cho cơ quan điều tra khi lần
theo dấu vết của đồng tiền để truy tìm tội phạm gốc của chúng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét