Bài viết mang chỉ tính tham khảo và không phê phán bất kỳ cá nhân, tổ chức nào. Bạn nên cân nhắc trước khi đọc. Xin cảm ơn!
Quốc dân yếu nhược, đất nước mới có thể èo uột. Quốc dân ai nấy đều hùng mạnh, thì dẫu cho có người cố tình kéo đất nước tụt hậu cũng không thể yên thân, không thể tự tung tự tác. Vậy, thay vì ngồi chửi đổng và chờ phép lạ, tự mình hãy trị bệnh cho mình trước, rồi sau đó trị cho những người xung quanh.
Căn bệnh thứ nhất: Ăn cắp
Bệnh này, chẳng cần khá nói, bây giờ người quốc tế nhìn một người mang hộ chiếu Vietnam, thì họ có ấn tượng thoáng qua là thằng ăn cắp (không hẳn là số nhiều). Bởi người Việt xuất hiện ở đâu, là nạn ăn cắp tràn lan ở đó. (Người Âu Mỹ có gốc Việt chớ nên thấy động chạm!). Tại sao mà ăn cắp trở thành một thứ "thương hiệu Việt" như vậy?
Kẻ cùng đinh thất học, vì tham lam nhất thời mà ăn cắp đã đành. Đằng này, người có tri thức, có tiền, có thế, cũng ăn cắp, thiện nghệ như phim. Ăn cắp nơi nơi, từ trên xuống dưới, trừ một ít chưa từng là kẻ cắp, còn lại thì... than ôi!
Ăn cắp trở thành một thứ bản năng sinh tồn thời thượng của quốc dân. Không ăn cắp thì tụt hậu thua sút đồng nghiệp. Ăn cắp được một lần thì sẽ có lần kế tiếp. Người ta ca thán mãi vì vài vụ ăn cắp vặt của kẻ này kẻ khác ở nước ngoài, mà chẳng chịu nhìn cho rõ cái chứng nan y ăn cắp này của người Việt. Khi không thấy bệnh của mình, tất nhiên chẳng ai chịu chữa!
Bệnh này, luật Sharia của Hồi giáo chữa rất nhanh gọn, và khả năng tái phát hầu như không có: ăn cắp chặt tay! Bệnh ăn cắp vật chất chữa như vậy thì khá bạo lực, nhưng ăn cắp tinh thần thì nhất định áp dụng được. Quốc dân, bạn biết mình mắc bệnh, hãy 'chặt bỏ' những cơ hội và hành vi khiến bạn có thể bị mắc lại. Và, phải phòng, không để người ta lấy cắp mất: tự do, môi trường, quyền lợi, lương tri, tư duy, thẩm mỹ, ý thức, dũng khí... của bạn. Ăn cắp là điều xấu, nhưng ai không ăn cắp mà nhắm mắt làm ngơ cho kẻ cắp thì còn xấu hơn nhiều lần!
Căn bệnh thứ hai: Rối loạn cảm xúc
Bệnh này có hai triệu chứng chính: nhạy cảm và vô cảm.
Chứng nhạy cảm của quốc dân, thực là dễ thương lắm. Thấy con chó con mèo bị ngược đãi, liền lên mạng khóc lóc ỉ ôi, mở chiến dịch này chiến dịch nọ giải cứu con chó con mèo đó. Hình ảnh "thương tâm" của con mèo con chó được lan truyền cực nhanh, thanh niên nam nữ nào "share" tấm hình cũng bèn chua thêm mấy lời cảm thương, thút thít vài giọt nước mắt, căm giận chửi vài câu cho chết cụ bọn bất lương. Lại nữa, tỉ như có cậu ấm cô chiêu nào dư ăn mặc, sẽ dang rộng tay đưa "em miu, em cún" đi bác sĩ thú y, mua cho em cái áo hay cái vòng cổ mới, rồi đăng facebook nói rằng cảm thấy hạnh phúc vì đã làm được việc tốt. Thật rất quý tộc, thật rất cao cả, thật rất Tây! Đó là giới trẻ nhí nhố, nhạy cảm như vậy trong lúc con người xung quanh khổ sở thua con vật thì cũng hơi buồn, nhưng không đáng ngại cho bằng giới đại trà mắc chứng nhạy cảm với chuyện "nhạy cảm". Không phải viết thừa, mà chữ nhạy-cảm trong dấu ngoặc kép, nói toạc ra nó là chuyện chính trị. Ai hùng hổ tới mấy, mà chỉ cần nghe nhắc tới chuyện "làm chính trị" là đều giật bắn mình, co rúm cả người mà chuyển chủ đề. Chính-trị bị gán cho là chuyện nhạy cảm, quốc dân nhạy cảm với chuyện-nhạy-cảm, coi nó là một phạm trù bất khả xâm phạm. Và chứng nhạy cảm này, dẫn tới hậu quả mạn tính nhưng khôn lường, đó là cam phận nô lệ mãi mãi.
Còn chứng vô cảm, tuy nói là ngược lại với chứng nhạy cảm, nhưng hậu quả về sau thì cũng y như một. Một kẻ vô cảm sẽ như thế này:
- Thấy người bị tội hình oan ức khổ sở: kệ mày không liên quan gì tao.
- Thấy người bị chết trong đồn công an: hú hồn may không phải mình, mình có can thiệp được gì, không khéo còn mang hoạ, chọn cách mũ ni che tai làm thượng sách.
- Thấy quan chức sai nha lộng quyền tham nhũng: tụi nó tham nhũng có khi mình còn dễ xoay trở hối lộ chạy án các cái, nó có lấy tiền của mình đâu mà sợ
- Thấy tàu ngư dân bị tàu China đâm chìm: trên bờ nhiều việc sao không làm, ở quê không có việc thì đi Hồ Chí Minh hay Hà Nội, xuống biển chi cho tụi nó đâm rồi la?
- Thấy người ta biểu tình: cái đám ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng
- Thấy ai đó lề trái: bị nước ngoài giật dây, dã tràng xe cát.
- ...
Những kẻ quốc dân vô cảm, chỉ cốt sao vụ lợi cho mình, còn người khác ra sao mặc kệ. Sự tồn vong của cộng sản chính thị đặt trên nền tảng của những kẻ này. Bởi vì đây là thành phần đông nhất trong xã hội, gió chiều nào thì xuôi chiều nấy, mặc tình thế cuộc xoay vần thế nào. Chính bởi vì họ không có lý tưởng, không có nhân bản, chỉ sống bản năng, nên cái bản-năng-quy-về-tình-dục-và-tư-hữu, nó khiến cho họ thành những kẻ vụ lợi và ích kỷ mọi lẽ.
Để trị được chứng rối loạn này, quốc gia phải có một chủ đạo. Khi có một đường lối chủ đạo để sống, tự khắc quốc dân không còn bị rối loạn nữa. Vậy chủ đạo của người Việt là cái gì? Chưa biết, nhưng chắc chắn không phải cộng sản hay chủ nghĩa xã hội. Áp dụng những cái này bao nhiêu năm nay, đất nước bế tắc, quốc dân gánh nợ công ngập đầu ngập cổ, tinh thần bạc nhược, kinh tế trì trệ, văn hoá tạp nham, vị thế thấp kém trên trường quốc tế.
Căn bệnh thứ ba: Tự hào
Quốc dân nước ta còn một chứng trầm kha khác nữa, đó là bệnh tự hào. Người ta tự hào vì mọi thứ, đến mức thật ấu trĩ.
Trước nhứt, hễ mở miệng ra đâu đó, thì câu cửa miệng "Tự hào là người Việt Nam", mà chẳng biết người Việt cộng sản đi tới đâu, nước ngoài người ta kỳ thị tới đó, dò xét kỹ lưỡng như thể nghi can khủng bố. Nòi giống người Việt bây giờ, cao lớn đẹp đẽ chẳng bằng ai, lớp trẻ thì được o bế như gà công nghiệp, không chút tự lập, bỏ ra môi trường vắng cha mẹ có thể chết đói chết lạnh không chừng. Thanh thiếu niên thì vật vờ như hình ma bóng quế, không có lý tưởng. Những kẻ tinh anh đều rũ bỏ lốt cũ, tỵ nạn giáo dục sang các nước tiên tiến. Người Việt Nam bây giờ, thật rất xứng câu "Đông Á bệnh phu" lắm!
Có kẻ tự hào "bốn ngàn năm văn hiến", mà ngó đi ngó lại, ngày nay chẳng thấy giá trị văn hiến xưa cũ còn đọng lại chỗ nào? Thử hỏi có mấy kẻ biết về chữ Nòng Nọc, về "Bwua Hwung ổ nák", thử hỏi có mấy kẻ mặc áo dài tả nhậm, hay biết vấn khăn đóng chữ Nhơn? Văn hiến xưa cũ còn lại cái gì, ngoài mấy lời quàng xiên của bọn ăn ốc nói mò, rằng người Việt cổ xăm mặt vặt răng ở truồng đóng khố? Như vậy, có gì đáng tự hào?
Lại có kẻ tự hào vì những người giỏi giang "gốc Việt" thậm chí gốc Á! Như ông phó thủ tướng Đức, ổng là người Đức, được nước Đức nuôi lớn, thụ hưởng nền giáo dục Đức, hít thở không khí Đức mà sống. Đừng có nhìn nhìn ông ấy thành công hay người Âu người Mỹ nào danh giá rồi hả họng nói "tự hào Việt Nam", nhục thấy ...!
Có kẻ khác thì tự hào "đất nước ta rừng vàng biển bạc, tài nguyên thiên nhiên phong phú", chuyện đó chỉ có trong cổ tích. Bây giờ rừng tàn biển mạt, tài nguyên cạn kiệt, mà cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ, đất nước nghèo rớt mồng tơi!
Chứng này, thường tự khỏi khi bản thân của người mắc có trải nghiệm thực tế ở trong môi trường khác để so sánh, nhứt là khi đi ra nước ngoài. Chịu đựng sự kỳ thị, bị săm soi tra xét, nhìn thấy mình thua sút tụt hậu, như con cán ngố vô thành phố, tự khắc thấy chẳng còn gì để tự hào nữa.
Còn những kẻ, tự hào về chủ nghĩa cộng sản là đỉnh cao trí tuệ loài người, đi đâu cũng trơ tráo, ngồi giữa thủ đô nước Mỹ hút thuốc lào chụp ảnh, thì không có thuốc trị, tốt nhất là buộc hai thớt cối đá vào cổ nó rồi quăng xuống biển, trị phí thời giờ, mà để nó lây lan rất nguy hiểm.
Căn bệnh thứ tư: Thiểu năng tuần hoàn não
Cái bệnh nói tới đây, không phải là loại thiểu năng tuần hoàn máu thông thường, mà là thiểu năng tuần hoàn dòng tư duy, não chỉ có thể suy nghĩ một chiều, khi tiếp xúc với những gì đa chiều hay trái chiều, não sẽ bị 'lag' hoặc 'deadblock', không thể hoạt động bình thường.
Quốc dân ta lớn lên trong nhồi sọ, học hành chỉ bằng cách rèn trí nhớ, nên khả năng tư duy cực thấp. Không có tư duy nên nghe tuyên truyền chuyện gì vài lần thì đều tin là thật. Hễ tin là thật rồi thì không thể chấp nhận hoặc thậm chí không thể nghe được cái gì khác biệt. Cho nên nghe cái gì khác định kiến được nhồi nhét sẵn, thì liền bật chế độ auto-chửi, chửi khoẻ như lên đồng, mà chẳng biết mình bảo vệ cho cái gì cả.
Những kẻ mắc bệnh này, có não cũng như không, chỉ còn là cái loa tự động phát lại những thứ được truyền tới. Số lượng quốc dân mắc bệnh này càng đông, thì ngai vàng độc tài càng bền vững.
Bệnh này, cũng là chứng nan y, nếu mới mắc, não còn chút ngọ nguậy thì còn chút hy vọng, là trông vào ý chí muốn khỏi bệnh của người mắc. Còn mắc đã lâu, não đã chết và thối rữa, thì chỉ còn dùng một thang Đông dược bí truyền mà chữa, đó là: lục bản mộc, thập phân đinh, linh tinh hoa, đa nhân tiếu... Đùa vui mà nói vậy, chứ nghiêm túc, thì ai chữa được bệnh này cho quốc dân, người đó có thể sánh ngang tầm hai vị quốc phụ Phan Bội Châu - Phan Chu Trinh. Bệnh này chính là bệnh nặng nhứt và có tính quyết định nhứt của quốc dân. Vận mệnh đất nước chính là ở chỗ có chữa được bệnh này cho quốc dân hay không?
Căn bệnh thứ năm: Bần nông
Lý lịch bần cố nông năm bảy đời từng là lý lịch tuyệt hảo để được làm công chức, trong một quãng thời gian dài. Bần cố nông là những người không đất cắm dùi, thất học, chỉ sống lây lất qua ngày không chí hướng vươn lên. Bần cố nông bản thân không phải tội lệ gì, nhưng khi người ta đề cao vị thế của họ quá mức, thì những đặc tính xấu cố hữu của họ cũng vô hình trung mà được coi là sành điệu. Bần cố nông nhiều đời, thì cái xấu xí lại càng tích tụ ghê lắm. Cứ hình dung một ông cán bộ trang phục xộc xệch, quần vo đến háng, tóc tai rối bời bốn tháng không gội, chân đất mắt toét, miệng thúi răng bựa... hai tay chém gió phần phật, bô bô nói về đời sống văn hoá ở khu dân cư, tự khắc hiểu nguyên nhân của tình trạng quan chức có những phát biểu xuẩn ngốc ngày nay.
Những người học hành trí thức, biết vệ sinh nhân bản, thì bị khinh khi rẻ rúng (mời tìm đọc về Thiều Chửu), cho nên những thói mọi bần nông mặc sức thấm nhập vào đời sống quốc dân. Thấm nhập tới hôm nay, chất độc đã ngập ngụa, thói bần nông có ở khắp nơi hang cùng ngõ hẻm, đường bệ ngự trị trong đời sống quốc dân. Hầu như ai cũng ít nhiều mắc phải. Những triệu chứng của bệnh bần nông phải kể đến: tò mò tọc mạch, khạc nhổ bừa bãi, dắt chó ỉa ra đường, chen lấn xô đẩy, cởi giày trên xe hơi, hút thuốc nơi công cộng, nói điện thoại ông ổng, không ý thức mùi cá nhân, ngồi xổm trên ghế, xỉa răng trong bàn ăn chung, thích chuyện máu me, khôn lỏi, hèn nhát, vụn vặt tiểu tiết, thích làm lãnh đạo, con gà tức nhau tiếng gáy...
Bệnh này không quá nguy hiểm, vẫn có thể sống và làm việc, nhưng khiến người mắc bị xa lánh như mắc hủi. Nếu muốn được hoà nhập vào thế giới văn minh, thì dứt khoát phải gột rửa được căn bệnh bần nông này. Những người có tiếng nói trong cộng đồng, hàng kỳ mục hay trưởng lão, phải có trách nhiệm chữa trị cho cộng đồng quanh mình, bằng thuốc đặc trị là văn minh phương Tây. Nếu chỉ biết bồi đắp cho mình, mà quên đi trách nhiệm với cộng đồng, thì cũng chỉ là một anh bần nông mang học hàm học vị mà thôi!
Nguồn: triethocduongpho.com





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét